Chào mừng khách Bài hát Xứ Nghệ | Tìm kiếm | Chủ đề có bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

Tho xu nghe
Bai hat xu nghe
Chuc mung nha giao viet nam 20-11
Lam quen qua tro choi Dat Nghe
Hãy hành động... Chủ đề trước · Chủ đề kế tiếp · Tùy chọn
BimBim
#1 Đã gởi : 26 Tháng Bảy 2010 2:51:48 CH
Danh hiệu: Lính mới


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 01/07/2010
Bài viết: 5
Điểm: 21
Nói cảm ơn: 0
Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài.

Thời gian trôi qua không bao giờ ngừng lại. Mọi toan tính, ước mơ và đam mê cũng sẽ qua đi nếu ta không “hành động”. Điều này không phải đến hôm nay tôi mới nhận ra. Chỉ có điều suy nghĩ và niềm tin chưa đủ lớn để làm bất cứ mong muốn nào.

Tôi đã từng kìm chế mong muốn lẫn tình cảm của mình, sống cầu toàn và không thích gồ ghề. Tôi dường như sợ hãi sự đổi mới và khép mình trong con ốc nhỏ xinh.

Rồi một ngày tôi chợt nhận ra, cuộc sống đó sao mà vô vị thế. Mỗi ngày trôi qua tôi không cảm nhận được điều gì. Vui buồn, nhớ thương, mong muốn, đau khổ, giận hờn, oán trách…, dường như không có. Tôi thương, tôi yêu rất nhiều, nhưng không thể bật nên thành lời và biến thành hành động như một nụ hôn hay một cái ôm thật chặt.

Tôi luôn thể hiện sự nghiêm nghị, cứng rắn trước người khác. Nhưng khi một mình, tôi lại vỡ òa trong tiếng khóc nức nở. Có người nói tôi, “Tại sao em không thể hiện tình cảm của mình với mẹ khi mẹ còn khỏe?”. Tôi nói, “Em muốn lắm chứ. Nhưng không hiểu sao không làm được”. Tôi biết, tôi ý thực được nhiều điều và khuyên nhủ nhiều người. Nhưng chính tôi lại chưa thể chiến thắng bản thân mình.

Và hôm nay, khi đọc một bài ở trang blog nọ, được trích từ “Người Lữ hành kỳ dị”, tôi lại thổn thức hơn. Bài viết đó như một lời cảnh tỉnh đối với tôi, dù trước đó tôi đã cảm nhận được điều này…

“Vậy thì lái xe có khó không.

Không. Nếu bạn leo lên xe và lái đi.

Có. Nếu bạn cứ đừng dưới đất và hỏi hoài câu đó.

Vậy sống có khó không. Có. Nếu bạn hết ngày này qua ngày khác không ngừng than vãn về cuộc sống của mình thay vì sống trọn ngày hôm đó và cho đến hết quãng đời còn lại.

Tôi có lần kể với bạn là một hôm tôi thèm lên Pleiku uống café và tôi đi thật. Ai cũng hỏi: Kỳ vậy? Chỉ có vợ tôi là thấy bình thường. Chẳng có gì kỳ lạ. Nếu đột nhiên tôi chết mà chưa được lên Pleiku uống café thì tôi sẽ ân hận lắm. Nên tôi cứ đi. Cũng như tôi từng muốn viết một cuốn sách, tôi cũng đã làm thậm chí còn đem đi in với con số khổng lồ. Ai cũng nói tôi thật ngông cuồng.

Có thể tôi sai. Có thể cuộc sống của tôi nhiều rủi ro. Nhưng có lẽ tôi sẽ không bao giờ hỏi mình: Sống có khó không? Không. Tôi không có thời gian cho những câu hỏi ngớ ngẩn đó. Tôi chỉ biết sống, dù là để “uống rượu, làm thơ, giang hồ nửa buổi” thì tôi vẫn yêu cuộc sống của mình, và sống trọn với nó, mỗi ngày”.

Than vãn về cuộc sống dường như đã là căn bệnh của nhiều người. Dù rằng than xong, họ vẫn không thể thay đổi điều gì. Thú thiệt, tôi cũng từng mắc căn bệnh này. Và nhiều khi, nó được thốt ra một cách vô ý thức, kiểu như bản năng mà mình chưa kiềm chế được. Đến nỗi tôi phải nhờ người mà thỉnh thoảng tôi vào than với anh ta rằng, hãy cảnh báo tôi khi tôi than nhé. Nếu tôi cứ than thì hãy phạt tôi để tôi nhớ mà bỏ cái tật này. Đến nay, bệnh chưa dứt hẳn, nhưng cũng kìm chết được chút chút rồi. Cũng mừng ghê.

Tôi sẽ kể mọi người nghe về một ví dụ tình người có thực mà tôi từng chứng kiến.

Có một người đàn ông vô cùng kỹ tính và khó tính. Mọi người trong nhà, già trẻ lớn bé đều sợ người đàn ông này. Ông không có nhiều tiền cũng chả có quyền lực gì, nhưng mọi người vẫn sợ. Mỗi khi ông nhăn nhó, nổi giận là coi như toi luôn. Tim người nào người nấy đều nhảy ra khỏi lồng ngực và bay lên ngọn cây. Chùi nhà, quyét dọn, lau bàn ghế mà để lại chút bụi thì bị giáo huấn cả buổi luôn với một thái độ rất đáng ghét. Người này lại luôn chê người khác, mà luôn nghĩ bản thân mình là tốt, là đẹp. Người này cũng vô cùng ưa nịnh. Ai ngọt ngào, khen đẹp trai và nương theo ý ông ấy thì ông ấy thích. Còn không, bị ông ghét như chơi.

Ông rất thương con cái, nhưng không bao giờ thể hiện tình thương bằng hành động mà luôn nhìn và dạy con bằng ánh mắt nghiêm nghị, cau có, khó thiện cảm. Đến nỗi, con đầu của ông bị ám ảnh và không dám gần gũi với ông luôn. Anh chị em của ông cũng sợ của ông. Giữa họ có rất nhiều xích mích. Thậm chí có lúc họ đã oán thù nhau, không nhìn mặt nhau.

Rồi một ngày biến cố đã đến với đời ông. Trong gần 4 tháng, ăn uống khổ sở, sống trong dơ dáy, nhưng người thân của ông vẫn không bỏ rơi ông. Họ vẫn theo dấu chân ông từng ngày và tìm mọi cách để ông được về với gia đình. Vợ ông, chị gái, em gái và người thân của ông, vì ông ấy mà đổ ra không biết bao nhiêu tiền của và nước mắt.

Lúc đó, ông mới ngộ ra được tình cảm mà mọi người dành cho ông. Trong thời gian sống tách biệt với gia đình và hòa cùng với nhóm người không mấy được tốt đẹp, ông đã suy nghĩ rất nhiều và nhận ra được những sai lầm của mình. 4 tháng thôi, mà ông sút đến 10 kg. Khi nhìn thấy ông, tóc bạc trắng, khuôn mặt hốc hác, dáng người không chút sinh khí, vợ và các chị của ông đã không nhận ra. Vợ của ông không còn tin vào con mắt mình nữa.

Nhưng họ cũng mừng, mừng vì ông đã ngộ ra nhiều điều về cuộc sống và trân quý tình cảm hơn. Ông không còn ngần ngại biểu hiện cảm xúc của mình với vợ con và người thân nữa. Ông ôm và hôn họ một cách tự nhiên như một người vô cùng thiếu thốn tình cảm và thấy ấm áp khi nhận được tình thương của người thân. Ông không còn nhìn người ta bằng ánh mắt khinh bỉ và cái nguýt dài thườn thượt nữa. Ông đã biết nhìn họ với sự thiện cảm và trìu mến. Mọi người cũng thấy thoải mái và tự tin hơn khi giao tiếp với ông. Họ không dồn nén cảm xúc nữa mà bật ra theo ông.

Đấy, bạn thấy đó. Trong hoạn nạn mới thấy được rằng tình cảm con người quý báu biết nhường nào. Vậy chúng ta có nên đợi đến lúc hoạn nạn rồi mới biểu hiện tình cảm yêu thương không?

Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn "Kết Nối Ân Tình Xứ Nghệ". Với mục tiêu xây dựng một sân chơi bổ ích, giao lưu kết nối cộng đồng mạng phát triển, vững mạnh - chúng tôi luôn trân trọng mọi đóng góp, bài viết của tất cả các thành viên. Chúc bạn có những thông tin bổ ích, giây phút thoải mái với diễn đàn.

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

FlatEarth Theme by Jaben Cargman (Tiny Gecko)
Bản quyền bởi YAF 1.9.301 | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0,096 giây.